Anh có biết, nỗi nhớ thỉnh thoảng không ở trong tim, mà len lách vào từng thớ thịt, hàm trên làn da, đợi một bàn tay chạm đến? Em từng nghĩ yêu xa là những dòng tin nhắn dài vô tận, là những cuộc gọi video đến khi màn hình điện thoại nóng lên, là đếm ngược từng ngày cho một cái ôm thật chặt. Nhưng rồi em nhận ra, có những đêm thân em nhớ anh theo cách mà không ngôn từ nào tả xiết. Nỗi nhớ ấy hóa thành khoảng trống trên chiếc gối bên cạnh, thành hơi ấm đã từng thuộc về em nhưng nay chỉ còn trong ký ức. Và em đã tìm thấy một phép màu. Một ngày, em cầm trên tay trung rung tinh yeu mini mát xa điểm G. Nó nhỏ bé, tinh tế, lặng lẽ như một cánh hoa đêm. Em không nghĩ nó có thể xóa nhòa hàng ngàn cây số, cho đến khi những rung động trước nhất lan tỏa. Từng đợt sóng êm ái vỗ về điểm G – nơi sâu thẳm nhất trong em, nơi chưa từng biết cách nói lời thiếu vắng. Và kỳ diệu thay, trong giây lát ấy, em thấy anh ở đó. Không, anh không ở cạnh em. Nhưng những rung động kia không phải là vô tri. Em tưởng tượng đó là đầu ngón tay anh đang lần theo từng đường cong, là hơi thở anh phả nhẹ trên vai em mỗi lần em run lên vì sung sướng. Em nhắm mắt và thấy bàn tay anh – không phải bàn tay vụng trộm trên dưới, mà là bàn tay đã chọc từng ngóc ngách thân em, kiên nhẫn và dịu dàng như người nghệ sĩ chạm khắc lên tác phẩm của đời mình. Có những điều kỳ diệu xảy đến khi ta dám buông bỏ nỗi sợ. Em đã từng sợ yêu xa, sợ những khoảng lặng không lời, sợ cảm giác cô đơn chồng lên khoái cảm. Nhưng trứng rung không chỉ mát xa thân thể em, nó còn mát xa cả trái tim đang thổn thức vì nhớ. Nó thầm thào với em rằng: Khoảng cách chỉ là khái niệm, còn thương xót là thực thể. Khi em chạm vào điểm G, em chạm vào nỗi nhớ anh; khi em thả mình trong những con sóng rung lên từ lõi ngọc nhỏ bé ấy, em thả mình vào vòng tay anh dù nửa vòng địa cầu đang ngăn cách. Anh à, em đã học được cách yêu thương bản thân từ những ngày xa anh nhất. Không phải để thay thế anh, mà để vun đầy chiếc bình cảm xúc của em thêm vẹn tròn. Em hiểu rằng, khi thân thể em được lắng tai và thấu hiểu, khi điểm G không còn là ẩn số mà trở thành nốt nhạc ngân dài trong bản giao hưởng riêng em viết cho anh – thì dù có xa rời thế nào, ái tình vẫn luôn chạm đến nhau bằng những rung động không biên cương. Hãy hình dong một đêm, cả hai cùng bật chiếc may rung tinh duc ấy, cùng hòa nhịp từ những đầu cầu khác nhau. Anh ở nơi tuyết trắng, em ở chốn mưa bay, nhưng những rung động thì không phân biệt phương trời. Nó là sợi tơ nối liền hai bờ đại dương, là cánh chim chở nỗi nhớ bay qua ngàn dâu. Em run lên, và anh biết em đang nghĩ về anh. Anh thổn thức, và em cảm nhận được nhịp đập của trái tim anh ngay trong lồng ngực mình. Trứng rung cao cấp mát xa điểm G không phải là vật thay thế cho những cái chạm thật. Nó là người bạn đồng hành, là nhịp cầu nối những thương đang đứng ở hai đầu nỗi nhớ. Nó dạy em rằng: Dù xa nhau, thân em vẫn có quyền được rung động, trái tim em vẫn có quyền được đón nhận những làn sóng thương không ngừng nghỉ. Và trong những khoảnh khắc ấy, khoảng cách không còn là những con số vô hồn. Nó chỉ là một chi tiết nhỏ trong câu chuyện tình yêu dài bất tận – nơi em và anh vẫn luôn chạm đến nhau, từ điểm G sâu thẳm trong em đến từng thớ thịt, từng tế bào đang nhớ anh da diết. Hãy để thương tình không bao giờ bị ngăn cách. Hãy để mỗi rung động là một lời thì thầm: “Dù xa nhau, em vẫn ở đây, vẫn là của anh, vẫn chờ anh trong từng nhịp sóng tròn đầy nhất.”