Đã hơn 1 thập kỷ đi qua, nhưng dư vang của cuộc tiến công khủng bố thất kinh ngày 11/9/2001, vẫn còn mãi trong lòng người dân nước M, và cả những du khách tậu vé máy bay đi New Yorktới từ khắp nơi trên toàn cầu. Vào ngày kinh hoàng chậm tiến độ, tòa tháp đôi kỳ vỹ, trung tâm thương mại thế giới ở New York đã sụp đổ và phát triển thành đống đổ nát, rác rưởi trải dài một con phố ở huyện Manhattan. cộng sở hữu chậm tiến độ, sắp 3.000 người đã đã ra đi mãi mãi mà chẳng phải biết chuyện gì đang xảy ra mang mình. Để tưởng nhớ các nạn nhân đã mệnh chung của cuộc khủng bố chấn động địa cầu ấy, nhiều dự án đã được vun đắp. Trong số chậm triển khai, Đài tưởng niệm 11/9 được xây dựng ngay tại địa điểm xảy ra khủng bố là điểm tới được rộng rãi người biết tới nhất. người nào tới thăm viếng Đài tưởng vọng quốc gia 11/9 cũng đều sở hữu chung một tâm cảnh và nỗi tư lự. Và chắc rằng, dù người viếng thăm sở hữu với quốc tịch Mỹ hay không thì mọi người cũng đều mong muốn thảm kịch này sẽ không bao giờ lặp lại và cầu cho hòa bình được ngự trị trên khắp thế giới. Ngay trên bờ tường bước vào Đài Tượng niệm du khách sẽ nhìn thấy các bức phù điêu mang các chiếc chứ: “Dành cho những người đã ngã xuống” hay “Chúng ta sẽ ko bao giờ quên”… Bước vào bên trong, tại quảng trường rộng lớn ở vị trí tòa tháp đôi đã từng tọa lạc, hai hồ nước được xây dựng tại móng tòa tháp cũ sở hữu các thác nước nhân tạo. Ngay trên thành hồ là tên của sắp 3.000 nạn nhân thiệt mạng trong vụ khủng bố. các mẫu tên ở đây ko được sắp xếp theo quy trình bảng chữ cái khô khan bình thường, mà theo một cách thức đặc biệt hơn đầy đủ. Các nạn nhân được nhóm lại theo những tiêu chí như gia đình, đồng nghiệp, các gia đình ngồi cạnh nhau trên các chuyến bay, hay chỉ đơn giản là những người xa lạ nhưng đã từ biệt cõi đời tay trong tay lúc cố gắng thoát khỏi thảm kịch… Mỗi 1 mẫu tên, mỗi một lực lượng là mỗi một nổi đau, dù đã đi qua vẫn còn âm ĩ trong lòng các người đang sống. Chúng ta, mặc dù chỉ là những du khách phương xa sắm vé máy bay đi los angeles, vé phi cơ đi New York tham quan và ngừng chân lép lại viếng thăm vẫn thấy lòng mình nhói đau, thương tiếc vô hạn!